Trang chủ Blog Trang 12

Mê man thành cổ

“Mê Man Thành Cổ” của tác giả Hồ Huy là một tác phẩm thật cảm động, khi anh viết về người bác ruột của mình đã hy sinh anh dũng ở Thành cổ Quảng Trị trong những ngày đêm đỏ lửa mù trời, đạn rơi bom lạc, đâu đâu cũng máu và nước mắt…Quảng Trị chính là nơi các anh vĩnh viễn nằm lại…

Cũng như bao người lính trẻ thời đấy, người Bác đáng kính của anh từ biệt cha mẹ già, gia đình không tiếc thân mình tìm đến với Quảng Trị đau thương. Người bác của anh chắc rằng luôn mang sẵn trong lòng tình yêu quê hương, lời thề Tổ Quốc. Bởi vậy, dẫu biết Quảng Trị là một nơi đi dễ khó về, dẫu biết Quảng Trị khói lửa mù trời, đâu đâu cũng đạn lạc, bom rơi, cũng như biết bao nhiêu người lính trẻ thời đấy, tất cả vì sự nghiệp chung cho công cuộc giải phóng toàn vẹn lãnh thổ, toàn vẹn dân tộc.

Mê Man Thành Cổ không chỉ để lại nỗi đau thương, nỗi nhớ nhung day dứt khôn nguôi trong lòng người dân Việt, đặc biệt với những gia đình có người thân đã hy sinh, đã vĩnh viễn nằm lại nơi đó…MÊ MAN THÀNH CỔ còn là bức tâm thư rất cảm động, sâu sắc, khi nói nên nỗi lòng của biết bao người không bao giờ gặp lại được người thân của mình trong trận chiến năm đó. Chỉ cần đọc đến đoạn văn này của tác giả Hồ Huy thôi, người đọc sẽ không khỏi xúc động, bùi ngùi, cầu mong “ yêu thương luôn dẫn đường…”

“…Một đêm Quảng Trị, một đêm Thành Cổ, một đêm Thạch Hãn tôi lần giở bức thư của bác tôi đã chụp lại trong điện thoại mà mơ hồ cứ ngỡ người đang ở đâu đây. Màu mây bàng bạc, dòng sông lấp loáng, tường thành chạng vạng, hoa đăng mỉm cười. Tôi thấy đoàn người thu quân gọi trống, trăng lồng vòm cổng, tường gạch rêu phong, ngước nhìn Thành Cổ, mê man, mê man…”

Vâng, giờ này Quảng Trị gió Lào thổi rất nóng, liệu có đủ cây che bóng mát nơi các anh nằm. Thắp nén hương lòng nghẹn ngào nước mắt. Đâu đó còn rên xiết, đâu đó muôn trùng xương giăng, đâu đó trăng nước u buồn tiếc nuối, tiếng lòng ngàn đời mãi xót xa, mưa gió ơi xin đừng ướt nữa! Đã bao năm rồi anh chưa về với mẹ? Ngày đấy anh đi, có hứa với mẹ. Hồn nhiên, tươi cười, hẹn ngày anh trở lại. Đã hứa rồi… sao anh chẳng giữ lời, chẳng trở về với mẹ? Chiều nay mẹ vẫn đứng tựa cửa chờ mong, nhưng anh chẳng thể trở về…

Thành cổ Quảng Trị lại là nơi các anh vĩnh viễn nằm lại…
Lê Minh xin được phép giới thiệu đến quý anh chị và các bạn tác phẩm rất cảm động, hay và rất sâu sắc MÊ MAN THÀNH CỔ của tác giả Hồ Huy đã được chuyển thể sang video một thời gian, qua giọng đọc truyền cảm, sáng, đẹp của Huong Tran Dieu nhân dịp Tháng tri ân những anh hùng liệt sỹ.
21/7/2022

Trăng treo bóng biển

Tôi đã vắng bao mùa trăng xứ này? Chúa đã thay lời nguyện cầu nơi đâu? Chuông đã đổ câu kinh buồn hang sâu? Mùa Noel cũ? Maria Madalena thêm một lần bóng biển trăng treo. Người ta gọi đó là “Trái tim bỏ hoang”, Nhà Thờ Đổ, nơi vẻ đẹp dật dờ trong nỗi điêu tàn trái ngang.

Trăng treo bóng biển

Hồ Huy

Nón lá mùa Xuân

Nón lá mùa Xuân là một tản văn của tác giả Nguyễn Hà, tản văn này là tác phẩm đoạt giải 3 trong cuộc thi viết về mùa Xuân 2023 do TVH tổ chức. Giọng đọc Hồng Lan, hòa âm và thiết kế Hồ Huy

Mẹ tôi là một người nông dân thuần hậu, suốt đời gắn mình với ruộng đồng. Mỗi lần mường tượng về mẹ trong tâm trí, tôi thường thấy hình ảnh mẹ bước đi trên con dốc gần lô sở. Bà bước đi vội vã, đôi chân trần như không bén đất, dáng người bé nhỏ, bộ đồ lao động sau bao mưa nắng không thể gọi tên màu gốc, và bất kể, nắng hạ hay mưa đông, bà luôn đội một chiếc nón lá trên đầu.

Từ khi tôi biết nhớ, sự phân công lao động trong nhà đã khá rõ ràng, bố sau sáu năm lăn lộn ở chiến trường Cam pu chia trở về, đau ốm không đủ sức làm việc nặng nên chủ yếu ở nhà, đứng máy xay lúa. Mẹ dẫu nhỏ người nhưng bền bỉ, luôn ra khỏi nhà từ mờ sớm, trở về lúc mặt trời đứng bóng, ăn trưa xong lại tất tả đi. Mùa đông ngày ngắn, lại không nắng gay gắt như hè, nhiều lúc mẹ nắm cơm với muối vừng hay con cá mặn và ở lại buổi trưa luôn ngoài đồi, khỏi phải đi về mất thời gian. Bảy mươi năm cuộc đời, mẹ không biết đi xe đạp, xe máy, đồng gần hay lô xa mẹ đều đi bộ. Khi lớn lên, thỉnh thoảng ngày nghỉ học tôi đi làm cùng mẹ, và chở mẹ bằng xe đạp, rồi xe máy. Đội mũ bảo hiểm rồi, mẹ vẫn kèm trên tay một cái nón. Dường như lúc nào mẹ cũng có một cái nón lá như thế!

Đọc tiếp Nón lá mùa Xuân

Tết bản xưa

Tết bản xưa là một tản văn của tác giả Duyên Phùng. Tác phẩm này đã đoạt giải ba trong cuộc thi viết về chủ đề mùa Xuân 2023 do TVH tổ chức. Phần lời bình của tiến sỹ văn học Trịnh Thu Tuyết, giọng đọc Hồ Nữ Thị, hòa âm và thiết kế Hồ Huy.

Khi chùm lê bật bông trắng như tuyết ngoài vườn,trong một sáng tinh sương. Ấy là mùa xuân đã về trên bản tôi. Nơi tôi sinh ra là một bản người Thái heo hút của tỉnh Sơn La. Những mái nhà sàn nhỏ như những cây nấm.

Sáng. Gió từ trong khe núi lô xô chạy ra cùng Êm đi chợ Tết . Sương vắt ngang qua những đỉnh núi cao vút, Êm đi đến đâu, những hạt sương vỡ ra, ngấm vào thịt da, nhoi nhói… Tôi cũng chạy theo Êm đeo một ca lếp nhỏ bên hông. Con Đốm thở ra một màn sương mỏng, chạy vượt lên trước, chốc chốc nó ghếch chân vào bụi cây ven đường tè một bãi đánh dấu và đứng đợi.

Gió len vào lớp áo mong manh để se sắt cái rét cắt da. Đi chợ phiên, nhất là chợ phiên cuối năm luôn làm lòng tôi thấy chộn rộn một niềm hân hoan khó tả. Khi ở nhà, lúc trời tối, tôi thường nhìn xuống nơi mà Êm bảo “ Nơi đó là thị trấn “

Ở đó sáng suốt đêm. Những ngày cận Tết, quầng sáng ấy rộng mãi ra. Tôi hay thắc mắc. Sáng suốt ngày đêm như thế, người ta ngủ vào lúc nào nhỉ? Càng về khuya, cái quầng sáng ấy càng rõ hơn. Như thể người trong bản mang hết sao trên trời mà vãi cả xuống ấy! Lạ thế chứ! Tôi mang theo thắc mắc ấy trong suốt những năm tháng tuổi thơ… Xuống đến chợ thì sương tan, nắng kiêu kỳ trải một lớp voan mỏng như mật ong, nắng như tơ thả xuống vàng dịu. Tôi thấy sắc xuân đã bừng lên khắp khu chợ nghèo quê tôi.

Đọc tiếp Tết bản xưa

Ký ức làng

Ký ức làng là một tản văn của tác giả Hồng Vân, tản văn được thể hiện bởi giọng đọc Hồ Nữ Thị.

Làng tôi nhỏ lắm. Cả làng lơ thơ, vỏn vẹn đôi chục nóc nhà vách gỗ cũ kỹ trông như những tổ chim câu neo vào sườn núi biếc xanh. Xa làng đã mấy chục năm, vậy mà trong mỗi giấc mơ của tôi vẫn luôn chập chờn hình bóng làng xưa với những sợi khói mảnh mai vấn vương trong nắng chiều. Thỉnh thoảng, tôi vẫn mơ mình chân trần chạy nhảy trên con đường nhỏ, bên những vườn cây sum suê hoa trái của ngôi làng bình yên ấy.

Người làng tôi toàn dân tứ xứ. Vài bác cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc trót tơ vương mấy cô sơn nữ dịu dàng mà ở lại nơi này. Hai vợ chồng trẻ quê xứ Quảng vốn là công nhân Công ty xây dựng Miền Tây thấy nơi đây mưa thuận gió hòa mà dừng chân. Vài anh cán bộ Ty Văn hóa, mấy chú bộ đội thông tin phải lòng điệu hát trao duyên ngọt ngào mà không nỡ lòng dứt áo ra đi. Mỗi người một lý do, mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều chung niềm yêu thương mảnh đất hiền hòa, bốn mùa cây lá tốt tươi mà không muốn rời xa. Cứ thế, mỗi năm một vài người tụ lại. Mấy chục con người từ bốn phương trời cùng giúp nhau cắt tranh, xẻ gỗ, vạt đất dựng nhà. Ngôi làng theo năm dài tháng rộng mỗi ngày lại đông thêm một chút.

Đọc bài viết gốc: Ký ức làng

Thương mùa ngải đắng

Giải nhì cuộc thi tản văn viết về chủ đề mùa Xuân năm nay – 2023 thuộc về tác giả Hồng Vân với tác phẩm Thương mùa ngải đắng. Phần lời bình của tác giả Dương Thắng, giọng đọc Lê Minh, hòa âm và thiết kế bởi Hồ Huy…

Sau này, khi mẹ tôi đột ngột ra đi vì một cơn bạo bệnh, cha tôi thẫn thờ hàng tháng trời. Mái tóc cha vốn đã bạc giờ càng thêm trắng phau phau. Tôi biết một nửa trái tim và tâm hồn cha đã theo mẹ về miền mây trắng. Có nỗi đau nào sánh bằng nỗi đau mất đi người bạn đời của mình. Có lúc anh em tôi bắt gặp ông đứng một mình cô đơn nơi vườn rau ngải đắng mẹ trồng, có lẽ cha đang nhớ món canh ngải đắng mẹ từng nấu cho ông khi bà còn sống. Nhớ những yêu thương ấm áp mà mẹ đã dành cho cha suốt những năm tháng hai người bên nhau. Ngải đắng vẫn miên man xanh, vẫn tỏa ra mùi thơm hăng hắc dễ chịu, chỉ có người ở lại mãi bạc đầu thương nhớ người đã ra đi về nơi cuối trời.
……..

Hình hài của nỗi buồn

Hình hài của nỗi buồn là một tản văn của tác giả Nguyễn Hiên, phần lời bình được viết bởi Hồ Huy, hai giọng đọc thể hiện trong Podcast này là Họa My và Hồ Nữ Thị.

Người ta thường gắn nỗi buồn với hình hài của những giọt nước mắt trong veo, mặn chát. Khi mọi thứ đã quá sức chịu đựng, nỗi buồn như giọt nước tràn ly, cõi lòng vỡ, nước mắt rơi xuống như những mảnh vụn của nỗi buồn, chỉ có trái tim ở lại, câm lặng và tái tê. Gánh trên vai quá nặng, bất cứ một tác nhân nhỏ nào cũng có thể như chiếc áo, bất thần rơi xuống, khẽ thôi nhưng có thể quật ngã được một con lừa, Nào phải “thân lừa ưa nặng” chỉ là mọi thứ không thể nào khác được, là như thế, bắt buộc phải là như thế. Cuộc đời như một con đường, có những nơi dù sớm dù muộn, dù nhanh dù chậm ta vẫn phải đi qua, cũng như có những điều ta đã biết trước sẽ xảy ra nhưng đến khi nó đến, ta vẫn nghẹn ngào rơi nước mắt.
Nỗi buồn có lúc mang hình hài của khuôn mặt lặng như thinh không, đằng sau đó là sâu thẳm những nỗi niềm. Thật ra, niềm vui khó giấu còn nỗi buồn, dù muốn dù không vẫn phải giấu. Nơi nước lặng là nơi biển sâu nhất.

Đọc tiếp: Hình hài của nỗi buồn 

Giàn bầu hạnh phúc

Giàn bầu hạnh phúc là một tản văn của tác giả Mộc Nhiên. Đây là tác phẩm giành giải nhất trong cuộc thi Viết về chủ đề mùa Xuân do Tản Văn Hay tổ chức, phần lời bình được viết bởi tiến sỹ văn học Trịnh Thu Tuyết. Podcast được thực hiện bởi Hồ Huy, Trịnh Thu Tuyết và Hồ Nữ Thị.

Cha tôi luôn giữ thói quen trồng một khóm bầu trong vườn. Ông bảo, bầu là loài cây thân thảo dễ tính, gắn bó và dường như thấu hiểu sự lam lũ của nhà nông chỉ sau cây lúa ngoài đồng. Có lẽ thế mà bầu thường ra quả trĩu trịt lại chan chứa ngọt thanh, mát mềm những bữa cơm quê sum vầy niềm tấm tắc. Có biết bao giàn bầu đã neo đậu mải miết vào những năm tháng tuổi thơ lẫn trưởng thành của tôi. Khi cha bắc chiếc giàn tre, mẹ nhổ cỏ tưới nước và vun vén thêm phân thêm đất cho khóm bầu mới trồng từ đận tháng mười thì qua giêng thôi sẽ tha hồ được ăn quả.

Giàn bầu ngày ấy được cha trồng ngay trước cổng chỉ cách khoảng sân chừng mươi bước. Từ hiên nhà trông ra hay từ ngõ xa nhìn vào, giàn bầu xanh rợp tầm mắt, quả vắt vẻo, quả buông xuống lưng chừng như những đứa trẻ rộn rã chơi trò đánh đu. Tiếng chuyền tre tí tách bên dóng chân nhỏ theo nhịp tung lên hạ xuống từ quả bưởi non vẫn còn he cay phảng phất, tiếng sỏi đá lạo xạo với trò chơi ô ăn quan, tiếng lách tách của những hòn bi ve hay tiếng hò reo khi gẩy từng chiếc nịt, tiếng cười đùa của anh em tôi chí choé giòn tan dưới giàn bầu dịu mát. “Quả này đẹp quá, quả kia cũng đẹp, của anh… của em…”. Lời xí phần hồn nhiên cứ theo đôi tay với lên, đôi chân kiễng bật thêm để chạm vào những quả bầu trên cao đang vẫy gọi. Những giọt nắng xuân chẳng thể bụm miệng được nữa mà lăn lóc ra khắp giàn bầu, rơi cả xuống đất vẫn chưa hết cười rung rinh nắc nẻ.

Đọc: Giàn bầu hạnh phúc

Bên thềm giếng xưa

Tản văn Bên thềm giếng xưa – Tác giả: Thanh Nga – Lời bình: Trần Hải – Giọng đọc: Diệu Hương – Thiết kế và hòa âm: Hồ Huy.

Mẹ tôi kể, ngày ông từ chiến trường trở về, ông cùng bà cất ngôi nhà ngói thay thế ngôi nhà tranh. Thợ đào chiếc giếng nhỏ dưới gốc nhãn, ông không muốn bà phải vất vả đi gánh nước nơi giếng khơi của làng mãi tít xóm xa. Giếng chẳng sâu lắm, chừng mươi mét vừa chạm đáy lộ ra những phần đất sét, các mạch ngầm như được lọc sẵn từ dưới lòng đất tua tủa phun ra, cơ man nào là nước. Gạch xếp xung quanh thành giếng, thỉnh thoảng có tán dương xỉ bén rễ mọc lên. Nơi bờ giếng ấy, biết bao rưng rức tuổi thơ tôi, những hình ảnh chẳng thể nào nguôi phai mờ trong tâm trí tôi cứ hiện về dồi dội. Dùng dằng quá khứ, nhung nhớ ngày xưa – yêu thương như bến bờ cứ rộn ràng thổn thức.

Đọc:Bên thềm giếng xưa

Bà ơi

Bà ơi là một tản văn rất cảm động của nhà văn Lê Minh. Tác phẩm được chuyển thể qua các nền tản podcast của Tản Văn Hay bời Hồ Huy và Kim Trang.

Tuổi thơ tôi không may mắn được ở bên bố mẹ như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Ngay từ lúc lên bốn tuổi, tôi đã phải sống xa bố mẹ của mình. Dường như ông trời cũng thấu hiểu điều đó, nên đã bù đắp thiệt thòi ấy bằng cách cho tôi được sống vui vẻ, hạnh phúc bên ông bà nội trong những năm tháng tuổi thơ. Hình ảnh bà nội in sâu đậm trong trí nhớ, trong lòng tôi. Có đôi lúc nhớ bà, thảng thốt, tôi vẫn muốn mình được gọi bà ơi..!
Nhớ những buổi trưa hè thiu thiu trong giấc ngủ, mùi trầu cay nồng của bà còn phảng phất bên cánh võng ru tôi. Làn gió mát từ chiếc quạt mo cau bà phe phẩy xen lẫn tiếng ru lời hát. Ầu ơ…Có con vạc ngu ngơ, có con cò trắng trong câu ca dao, thuở lộn xuống ao vì đậu phải cành mềm…
Đọc bài viết gốc: Bà ơi
KIM TRANG

NGHE NHIỀU

GỢI Ý TỪ BIÊN TẬP