Trang chủ Blog Trang 13

Khúc hát của những viên sỏi

Khúc hát của những viên sỏi là một tản văn của tác giả Trần Hồng Anh, phần lời bình của Nguyễn Thắm, giọng đọc Lê Minh, biên tập Hồ Huy

Đã bao giờ bạn ngồi giữa một dòng sông đang cuộn chảy để ngắm cho thỏa thích những hòn sỏi tròn nhẵn xung quanh? Đã bao giờ bạn ngồi một mình giữa không gian xanh ngát, vắng vẻ mà ngắm nhìn bãi đá sỏi trong tiếng nước rì rầm cùng gió? Đã bao giờ bạn mặc lòng mình trôi theo nước, đá và mây ngàn gió núi mà nghe lời thầm thì của chúng?

Và rồi một lần tự hỏi, không biết những hòn sỏi đã đi qua bao nhiêu chặng đường và thời gian của cõi đời để có hình hài như tôi đang nhìn thấy hôm nay? Cơ duyên nào đem chúng đến với vùng đất heo hút, vắng lặng này để gặp tôi trong một buổi chiều có nhiều nắng gió đến vậy?

Trên bãi đá sỏi giữa tiếng nước reo, giữa bạt ngàn những đồi keo hoa vàng, tôi cầm lên một viên sỏi gần bằng nắm tay, ngắm nghía các vòng vân màu vàng nhạt mà hình dung về hành trình của nó. Nó từ đâu đến? Từ những ngọn núi cao quanh năm mây phủ hay từ một triền đồi nào đó trong mùa mưa tháng tám khi giông bão về? Từ một khúc sông đầy thác ghềnh của thượng nguồn xa xôi hay là một dòng suối nhỏ chảy ngoài bìa rừng? Không biết, chỉ thấy chúng có vẻ mịn láng chứ không xù xì xấu xí như những hòn sỏi mà tôi đã nhìn thấy ở quãng sông phía dưới thị xã sầm uất kia. Những hòn sỏi dưới đó ẩn trong làn nước mùa cạn phủ đầy rêu trơn tuột như chưa bao giờ phải chịu sự tàn phá của thời gian và của dòng nước chảy xiết nơi này… Đọc tiếp

Lê Minh

Thương lắm Phồng ơi

Thương lắm Phồng ơi là một tản văn của tác giả Hồ Huy được thể hiện qua giọng đọc Lê Lan.

Lâu nay không còn được rục rịch tàu bè phả còi mấy hồi, mỗi lần về Hải Phòng tôi ngoan ngoãn đáp máy bay xuống vùng trời Cát Bi bé nhỏ yên lành. Cảm giác sau khi thắt chặt đai an toàn, lòng tôi vẫn cứ run run, không phải run vì sợ, mà run vì những cảm xúc khó nói lên lời. Giống như tôi ngày xưa đem con tàu va vào những bờ bến cũ, giống như ai ngày xưa thảng thốt mấy bận còi dài, thương như ai ngày xưa cứ Phồng lên mê mải. Có đôi khi quay đầu nhìn lại, cũng chẳng nói lên lời, cũng chẳng yêu lên lời, cũng chẳng quên lên lời: thương lắm Phồng ơi!

Cây cầu cô đơn

Một tản văn của tác giả giả Hồ Huy qua giọng đọc Minh Hòa, viết lời bình: nhà giáo, tiến sỹ văn chương Trịnh Thu Tuyết.

“Nỗi cô đơn thế gian”, nỗi cô đơn nhân gian, đó là nỗi cô đơn mang tính bản thể của nhân loại, là nỗi cô đơn vừa đau khổ, vừa sang trọng của con người –phát hiện này khiến tôi nhớ tới câu thơ “Mỗi con người ra đi- một thế giới mất đi” của Yevtushenko. Con người đến và đi khỏi nhân gian như một thế giới khép kín với những bí mật; kể cả tình yêu cũng bất lực trong nỗ lực chia sẻ, tỏ bày… – tuy nhiên, chúng ta vẫn không bao giờ chối từ những cây cầu, dù là “cây cầu cô đơn”! Bởi cô đơn khiến ta khao khát, và niềm khát khao luôn đem lại hạnh phúc, và tình yêu!
Cám ơn Cây cầu cô đơn và chàng lãng tử bay lượn trên cầu!

Trịnh Thu Tuyết

Tôi không còn nhớ mình đang ở đâu nữa, hay là Những cây cầu ở quận Madison  từ  Robert James Waller? Tôi chỉ thấy một cây cầu quen thuộc, chỉ thấy những thân cầu thân thuộc, chỉ thấy những thành cầu rướn lên hình cánh cung gối đầu lên bờ thương nhớ. Cây cầu ban sớm, cây cầu ban trưa, cây cầu em nắng, cây cầu cơn mưa. Sông Hồng khẽ thở,  phù sa khoan thai, mặt trời chín đỏ, Cây cầu vươn vai…

 

Đọc bài viết gốc: Cây cầu cô đơn

Minh Hòa

Ngôn tình tháng Tư

Ngôn tình tháng Tư – Một tản văn của tác giả Hồ Huy – Trình bày bởi Lê Hồng Lan – Hòa âm – Hồ Huy.

Lạ lùng giữa phố, thênh thang giữa phố, thô kệch trên phố, những chiếc xe đạp cũ kỹ chở cả tháng tư rong ruổi loa kèn. Những người đàn bà mà tôi không quen, những người đàn bà mà bạn chưa kịp nhìn rõ mặt, lăn tháng tư vào cả những ngõ vắng vô chừng, nơi đó có em, áo dài mấy bận, ngỡ ngàng loa kèn dung dị trắng một linh hồn tháng tư. Đẹp lạ lùng! Này hoa chưa lên màu áo em quên, đường xưa như nắng, đường quên như vắng, anh thương mắt em long lanh tháng tư ngôn tình, ấp ủ những nhụy chớm vàng trong gió rung rinh.

Sương nước Dâm Đàm

Đoàn Văn Mật, sinh năm 1980, hiện công tác tại Tạp chí Văn nghệ quân đội, các tập thơ đã xuất bản có thể kể đến như: Giữa hai chiều thời gian (2008) và Bóng người trước mặt (2013).

Sương nước Dâm Đàm là tản văn của một nhà thơ… Phần lời bình của nhà giáo – tiến sỹ văn chương Trịnh Thu Tuyết. Giọng đọc: Mc Diệu Hương hiện sống và làm việc tại Bratislava.


 

Nhiều khi ngắm một sắc hoàng hôn, một trùng điệp núi rừng hay mênh mang sóng nước; khi nghe một bản nhạc chạm vào nơi yếu đuối nhất của lòng; khi lạc bước trên nẻo đường hiu hắt sắc lau…, những lúc ấy, không biết sao cứ muốn khóc. Hóa ra người ta khóc không chỉ vì buồn khổ, người ta còn có thể khóc khi bắt gặp cái gì đó đẹp quá, hay quá, ngọt ngào quá, có phải đó là nỗi xúc động trước sự ân thưởng tuyệt vời của tạo hóa, hay là cảm giác lo âu tiếc nuối cho cái Đẹp đoản mệnh mong manh? Nên hình như tôi hiểu cảm giác của tác giả Đoàn Văn Mật, chàng trai trẻ khi ngồi bên cô bạn lãng mạn, trong khung cảnh lãng mạn, nghe lời nói cũng mềm nhẹ như sương của nàng về “cuộc đời là một màu sương”, vậy mà vẫn có thể để lòng mình rời hiện tại mà phiêu bạt, “như đã luân lạc từ kiếp nào”…Đọc Lời bình: Sương nước Dâm Đàm

Cuộc đời cũng là một màu sương! Cũng là một màn sương. Cái đẹp càng như thế. Có lẽ vì giấc mơ ấy nên tôi thường ra ngắm sương Lãng Bạc vào những ngày cuối tháng 9. Để mong muốn được gặp lại người đẹp Vườn Thanh chăng? Không tôi chỉ là một kẻ tầm thường giữa bao sự tầm thường khác thì sao có thể gặp được nàng. Nhưng với tôi sương Hồ Tây vào những ngày cuối tháng 9 bao giờ cũng đẹp nhất. Đẹp như bóng dáng của nàng Tây Thi, đẹp như bóng dáng của thôn nữ Vườn Thanh ngày nào mà tôi từng được nghe kể, mà tôi từng mơ thấy. Ngắm sương Hồ Tây vào những ngày cuối tháng 9 âm – tháng 11 dương luôn gợi cho tôi bao kí ức về cố sử ngàn năm non nước Việt.Đọc bài viết gốc

Hoa gạo hồn quê

Hoa gạo hồn quê là một tản văn của tác giả Lê Minh được thể hiện qua giọng đọc quen thuộc Kim Trang. Tác phẩm được chuyển thể video bởi Hồ Huy.

Ngày nhỏ, khi nghe người ta nhắc đến hoa gạo, tôi không biết đó là hoa gì, trong lòng thầm nghĩ, chắc có lẽ là một loài cây cho ra những hạt gạo mà bà nội thường nấu cơm mỗi ngày cho mình ăn chăng? Tôi đã đem lòng thắc mắc cây gạo cho ra những hạt gạo về nói với bà. Bà bỏm bẻm vừa nhai trầu vừa nói. Cha bố con, cây hoa gạo làm sao mà cho ra gạo được hả con, là cây gạo thôi con. Nhưng cây gạo, cây đa là cây để giữ làng, là cây cho ta bóng mát, là cây để người trong làng có đi đâu xa, cây sẽ nhắc nhớ cho ta trở về với làng xóm con à! Chưa chịu dừng lại ở đó, tôi vẫn tiếp tục ngây ngô hỏi. Sao người ta lại đặt tên là cây gạo hả bà, cho dù không cho ra những hạt gạo? Rồi bà lại nói. Đó là một truyền thuyết của đôi trai gái về tình yêu thuỷ chung của họ. Màu đỏ rực của hoa gạo chính là từ cô gái hoá thân mà thành. Để mỗi khi nhìn ngắm chàng trai luôn thấy người yêu mình đẹp trong rực rỡ, trong yêu thương…Xem bài viết gốc
Tác giả Lê Minh

Sông Hồng Hát

Sông Hồng hát là một tản văn đặc biệt của người viết tản văn như tình ca – Lê Minh. Tác phẩm được chọn làm tựa cho tập tản văn đầu tay của anh.

[quote style=”default” cite=”Hồ Huy”]Từ góc độ một độc giả tôi cho rằng “Sông Hồng hát” là bản tình ca tràn đầy dư vị châu thổ mà một người con xa xứ gửi về tặng quê hương, người thân và bằng hữu. Điều đó đẹp biết bao! Hãy hát cùng Lê Minh trong những bộn bề cảm xúc! Nếu tản văn là một món ngon trong bữa tiệc văn chương thì Sông Hồng Hát là một thức uống nồng nàn.[/quote]

…Khi hạt phù sa bật khóc, là lúc con vừa rời lòng mẹ. Đỏ hoe như bùn non, nhuốm phù sa sông Hồng. Từ đáy sông, con mang trong mình cuộn trào, những khao khát và cả những ngọt ngào của dòng sông đang hát.. Cho con thêm hiểu, nghìn năm đất Thăng Long lịch sử, mang đắng cay, ngọt bùi hoà quyện với vị nồng của biển. Từ ngàn năm vẫn thế, muôn đời vẫn thế, cứ reo ca sông Hồng, bồi đắp thêm mãi, thêm mãi…phù sa…Để bốn mùa trù phú, thêm tươi, thêm tốt…

Đọc bài viết gốc: Sông Hồng hát 

Đọc bài giới thiệu: Người viết tản văn như tình ca

Một thứ quê mùa

Một tản văn của Hồ Huy qua giọng đọc Hồ Nữ Thị. Tác phẩm đã được đăng tải trên các nền tảng podcast của báo Nghệ An.

Một ngày bình thường tháng ba rung chuông trên bầu trời lẳng lặng. Đi giữa phố phường người ta, đi giữa nhà nhà kẻ lạ, đi giữa thênh thang tháng ba chẳng phải quê nhà, những bông hoa đỏ rực ngỡ ngàng nhà quê… Tôi nhớ ở đâu đó trên phố Tràng Thi có những gốc gạo già nua, bật những ngọn đèn màu đỏ thân thuộc, ấm lại mùa xuân, khô khan mưa phùn ẩm ướt, hợp xướng chim muông, đất trời đâu phải Hà Nội người dưng, tháng ba lung linh một thứ quê mùa. Dẫu không phải là loại hoa quá phổ biến ở đường phố nhưng người dân Thủ đô vẫn thấy Pơ Lang là một thứ quà tặng ngọt ngào của trời đất ban những con người xa quê. Đôi khi tinh mai tỉnh giấc Mộc Miên chẳng ồn ào thắp nến giục lòng tháng ba, gọi những hồi ức về một Hà Nội cũng gần gụi như những đốm lửa ấm áp lạ kỳ. Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ tôi thường cho con nghe, cho con xem chương trình truyện cổ tích Việt Nam. Thú thực mới ngày gần đây chính tôi thực sự biết về gốc tích của một thứ quê mùa hoa Gạo.

Xem bài viết gốc: Một thứ quê mùa

Mùa gió lạnh

Một tản văn của tác giả Hoàng Lan, lời bình của Nguyễn Thắm, giọng đọc Hồ Nữ Thị, hòa âm Hồ Huy.


Tôi biết mùa đông sẽ không còn lạnh lẽo bởi cái nắm tay thật chặt, bởi hơi ấm từ chiếc khăn len anh quàng lên cổ cho tôi. Hoa sữa căng tròn vòng ngực, hương thơm như gửi lên từng ngôi sao xanh biếc.Tiếng dương cầm chơi trên một gác hai nào đó bên hồ Thuyền Quang thả từng giọt âm thanh trong gió. Tôi khe khẽ reo: ” Xô- nát ánh trăng!” Mùa đông năm ấy, mùa đông của tuổi thanh xuân tôi vừa tròn 19 tuổi. Hoa sữa trong gió lạnh nhắc tôi nhớ về mối tình đầu trong trẻo, vụng dại và vô cùng trong sáng. Nhớ đấy mà đã xa. Nhớ đấy mà không còn gặp lại. Vẫn biết mùa hoa là hữu hạn nhưng hương hoa sữa là vô hạn trong trí nhớ của tôi mỗi khi gió heo may tràn về trên phố.

Đọc bài viết gốc: Mùa gió lạnh

Mắt phố

Mắt phố – một tản văn của nhà báo Vy Anh qua giọng đọc Diệu Hương, lời bình của Trần Hải, hòa âm Hồ Huy.


NGHE NHIỀU

GỢI Ý TỪ BIÊN TẬP