Cánh chuồn rong ruổi

Cánh chuồn rong ruổi. Một tản văn của Trịnh Nga qua giọng đọc Hà Ngọc, hòa âm và thiết kế Hồ Huy.

Đôi mắt nhân gian

Đôi mắt nhân gian là một tản văn của tác giả Trần Thảo Vy được trình bày bởi giọng đọc Minh Hòa, kỹ thuật dựng và âm thanh Hồ Huy.

Thương miền muối mặn gừng cay

Tản văn Thương miền muối mặn gừng cay của tác giả Nguyễn Minh Nguyệt là tác phẩm đoạt giải nhì trong cuộc thi Vinh của tôi do Group Vinh Xưa tổ chức. Sau đó tác phẩm lần lượt được đăng tải trên Tạp chí Sông Lam và Tản Văn Hay.

Podcast được thực hiện bởi Hồ Nữ Thị, Hồ Huy và tác giả.

Quê ngoại

Trong ký ức tuổi thơ tôi, quê ngoại “xa lăm lắm”. Con đường men theo bờ ruộng trải dài những ba bốn cánh đồng từ Đún Nội sang làng Kênh qua làng Lếnh rồi mới đến làng Bóng. Tuy là xa nhưng mỗi lần được về quê ngoại là một niềm vui sướng đối với chị em chúng tôi. Nhà có độc một chiếc xe đạp nên đứa nào được bố hay mẹ cho đi cùng thì mừng còn hơn được manh áo mới. Tôi là con út nên thường được đi theo, mỗi lần giỗ chạp…

Quê ngoại tôi có dải đất ven sông Đún phì nhiêu màu mỡ, ở đó gọi là làn sông. Làng tôi không có sông nên mỗi lần về quê ngoại, chị em tôi rất thích chạy lên triền đê, trốn tìm trong những làn dâu xanh mát, những vườn mía thẳng đều tăm tắp. Người làng biết chị em tôi về, hỏi chuyện ríu ran, có đôi khi còn cho quà bánh. Có lần chị em tôi được nhà bác Đồng cho ăn cây mía kĩa, đây là giống mía mà có lẽ suốt đời tôi không bao giờ quên được. Giống mía này chỉ to hơn cây mía lau một tẹo, da vàng khươm, gióng dài ngoằng, ăn được cả đốt (đầu mặt) mà giòn tan, ngọt lịm. Cái vị ngọt của nó đậm đà đến mức khé đặc trong cuống họng, hằn sâu trong ký ức tôi không bao giờ phai nhạt.

Nguyễn Hội

Video được thực hiện bởi Hồ Huy và Diệu Hương 7 thg 9, 2021.

Đông về ngang ngõ

Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.

Video này được Hồ Huy thực hiện ngày 27 thg 1, 2022.

Cuối Thu xa nhớ mùa Thu Hà Nội

Quê hương tôi đó, nơi phố dài heo hút hơi may. Nơi mặt nước Hồ Tây loang loáng ánh trăng miên man theo từng con sóng nhỏ. Nơi bước chân tôi, khi mệt mỏi, rã rời, lại muốn tìm về thổn thức với yêu thương.

Trở về ư…đã bao lần Hà nội đón tôi về đều vào mùa Thu. Nghe tiếng rao mỗi sớm mai mà tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Tôi thức dậy trong căn nhà tuổi thơ ngập tràn kỉ niệm. Cây hoàng lan trước hiên vẫn dịu dàng tỏa hương mà sao tôi cố hít hà thật sâu như sợ chỉ ngày mai thôi sẽ chẳng tìm đâu được nữa.

Tôi theo chân mẹ ra chợ sáng mùa Thu. Bầu trời cao và trong xanh vời vợi, gió dịu dàng vuốt ve mái tóc tôi, làm se se đôi má tôi ửng hồng. Nắm tay mẹ thật chặt, Tôi bỗng thấy mình của những ngày xưa cũ, như cô bé con lý lắc thuở nào. Tôi muốn giữ thật lâu cảm giác đó, khoảnh khắc đó, bởi tôi sợ rằng khi xa mẹ rồi, có một ngày trở về, tiếng gọi mẹ ơi bỗng thành xa vắng, tôi bơ vơ một mình lạc lõng giữa chốn chợ quê.

Nỗi niềm của sông

Nỗi niềm của sông – một tản văn của tác giả Thanh Tuân, tác phẩm này thực sự trở nên hồn vía qua một giọng đọc không chuyên nghiệp nhưng đầy ngẫu hứng và cảm xúc: Trần Thảo Vy. Phần hòa âm và thiết kế: Hồ Huy.

Người họa điệu bằng tiếng mái chèo khua nước. Rồi cả những đêm trời cao, gió lộng, khi ánh trăng còn lấp ló đằng sau lũy tre như chơi trò cút bắt cùng Sông, Sông cười vỡ òa trong hạnh phúc làm trăng bể ra muôn nghìn mảnh, lấp lánh lớp bạc nhuyễn mênh mông, mênh mang. Người tự tình cùng Sông khi ấy, Sông chắp thêm cho hạnh phúc đôi lứa đang thầm thì bên ven bờ trong ngọt ngào những chiếc hôn dài bất tận. Những ngày hạnh phúc, Sông trao trọn tình yêu. Sông kiệt cùng dâng hiến.Thanh Tuân

Biển khuyết

Biển khuyết – một tản văn của tác giả Hồ Huy được thể hiện qua giọng đọc Minh Hòa.

Một đêm, nhiều đêm, đêm đêm, tôi du hành trong ánh sáng, thứ ánh sáng loe lóe hải đăng mà chớp về phía biển. Nơi ấy, con người ta dễ dàng nhận ra có những vẻ đẹp không viên mãn, những vẻ đẹp trong im lặng cô đơn. Những vẻ đẹp trong sự bất toàn càng cháy lên niềm khao khát yêu thương. Và chính những sự bất toàn không trọn vẹn ấy đã là một vẻ đẹp từng bất chợt thế gian.

Rót vào những mùa trăng

Tác phẩm “Rót vào những mùa trăng” của Nguyễn Hoài Nam với bút danh Vĩnh Hoài được đăng tải trên TẢN VĂN HAY dịp vừa qua đã để lại trong lòng người đọc nhiều dư âm, ấn tượng. Tác giả là cây viết rất trẻ, cuối năm 2018 Vĩnh Hoài mới bắt đầu đến với văn chương.

Chúng ta cùng chúc mừng cho sự trở lại của Trần Đăng Kim Trang qua một tản văn của Nguyễn Vĩnh HoàiRót vào những mùa trăng. Viết lời bình cho tản văn này là qtv Lê Minh, phần hòa âm và thiết kế do Hồ Huy phụ trách.

Ô rô quà của núi

  • Tản văn: Kiều Duy Khánh
  • Lời bình: Hồ Huy
  • Giọng đọc: Hồ Nữ Thị

Tôi đến với Kiều Duy Khánh từ lần Măng đắng cuối mùa. Đã lâu lắm rồi. Nhưng khi trở lại với Khánh bằng Ô rô – quà của núi thì vẫn bắt gặp một Kiều Duy Khánh như vậy, hồn hậu, thủy chung với núi, với đồi với tình cha nghĩa mẹ.

Điều đặc biệt nhất mà ta dễ dàng cảm nhận trong tản văn của anh là sự thật thà đến quê mùa. Đáng yêu thay! Có lẽ một bài tản nhỏ bé nào đó tuy chưa nói về giá trị văn học của nó, chỉ nói đến giá trị về kiến thức, thì một người rặt miền xuôi như tôi phải cảm ơn Kiều Duy Khánh nhiều lắm.

Đó là kiến thức thổ nhưỡng, kiến thức địa lý, kiến thức núi rừng, những điều mà chúng ta chưa có dịp trải nghiệm, hoặc giả đã trải qua rồi mà chưa biết thức ấy là thức gì, tiết ấy là tiết gì, quả ấy là quả gì…Vâng, chỉ một quả Ô rô nhỏ bé thôi đã làm ửng đỏ, đã làm bừng sáng cả một khu rừng bé thơ, đã làm chan chứa tình quê tình đất. Điều mà không dễ ai làm được.

Tản văn của Kiều Duy Khánh có sự lạnh nhạt trong câu từ, bởi nó không vồn vã, nó không vồ vập, nó không xô đẩy con người ta ngay lập tức vào những cảm xúc. Cũng như ở bài tản này, cảm xúc được dâng lên một cách từ từ, từ từ như những dòng thủy triều len lỏi ở dưới xuôi. Thấm ở chỗ đó. Và chỗ thấm nhất mà tôi thấy, đó là cách mạch văn cứ ứa ra mỗi lúc một nhiều hơi thở của núi, hơi thở của rừng và trái tim những người chung quanh cuộc sống của Khánh.

Một núi rừng man mác buồn, ẩn dật dư vị của niềm cô đơn trắc ẩn, nhưng màu sắc của quả ô rô kia đã như một ngọn lửa ấm nóng làm thênh thang những con tim…Và cũng bởi vậy mà chút hoài niệm của tác giả ở cuối bài khiến cho độc giả có cảm giác se thắt lại. Mà làm cho độc giả se thắt theo nhưng hoài niệm của mình thì tôi cho rằng đó đã là một thành công đáng kể lắm: “Đêm đông, ngồi bên bếp lửa hồng nghe gió rét thổi ù ù ngoài rừng, chạy ràm rạp dưới sàn nhà, lại nghĩ về mẻ ô rô rang thơm bùi, bỗng nhiên chép miệng. Thấy mùa đông đi qua chẳng còn ấm áp…”Đó là một cái kết lửng tuyệt vời mà Kiều Duy Khánh đã đặt đúng chỗ trong tản văn này. Với cá nhân tôi Ô rô của Kiều Duy Khánh vẫn luôn là một thứ quả lạ kỳ!

Hồ Huy

ĐỀ XUẤT

PHỔ BIẾN