Trang chủ Blog Trang 16

Chim báo bão

xr:d:DAF2geVm7pE:7,j:1501236355731664308,t:23120918

Một tản văn của Hồ Huy qua giọng đọc Minh Hòa.

Trong veo mùa thương nhớ

Trong veo mùa thương nhớ. Một tản văn của Mộc Nhiên qua giọng đọc Hồ Nữ Thị.

Send in a voice message: https://anchor.fm/tan-van-hay/message

Nơi hai đầu nỗi nhớ

Cần bao nhiêu đêm dài mới gọi là thao thức, cần bao nhiêu thổn thức mới gọi là nhớ mong, cần bao nhiêu yêu thương trong lòng mới gọi là tình yêu mãi mãi… Ấy vậy mới hiểu mẹ tôi đã hy sinh cả tuổi trẻ, cả ước mơ, cả cuộc đời mình vì bố tôi, vì gia đình của mình mà gần như cả đời sống trong niềm ưu tư cô quạnh. 

Nơi hai đầu nỗi nhớ – Tản văn Lê Minh – Giọng đọc Hà Ngọc

Send in a voice message: https://anchor.fm/tan-van-hay/message

Hoa sữa và em

Tác giả Tăng Mỹ Ngân

Hoa sữa và em – Một tản văn của tác giả Tăng Mỹ Ngân qua giọng đọc Họa Mi. 

 


Tác giả Tăng Mỹ Ngân
Ánh đèn vàng hiu hắt nhưng đủ để tôi không lạc mất em. Ngắm em, tôi như nhìn ngắm lại chính mình. Hoá ra bấy lâu nay, tôi là em đấy ư và em cũng là tôi trong những khúc xạ cuộc đời? Nhìn lại những điều đã trải qua, vuốt ve niềm vui, nâng niu nỗi buồn, tôi nào còn biết đến sự ghét ganh cũng đã từng tồn tại trong cuộc sống này, mà có thể trong cả cách ai đó dành cho tôi, cho em… Nhìn qua khung cửa sổ bé nhỏ, thế giới ngoài kia vẫn rộng lớn và náo nhiệt. Và tình yêu và niềm tin vẫn như em đang buông xuống dịu dàng. Thứ yêu thương đủ níu bước chân người. Bình lặng thôi thì chưa đủ, đời thường cũng cần lắm những đắm say… Hoa sữa và em…Đọc Tăng Mỹ Ngân trên TVH

 

Tháng Mười bẻ nắng sau lưng chiều

Tháng mười bẻ nắng sau lưng chiều, mùa thu như người đàn bà mãn vụ lẳng lặng gói ghém cánh đồng thảnh thơi. Tháng mười bầy chim ngói tiếc hùi hụi bay tìm nắm xôi nếp mới. Tháng mười. Tháng mười ai cười đã tối… Một tản văn của Hồ Huy qua giọng đọc Hồ Nữ Thị.

Send in a voice message: https://anchor.fm/tan-van-hay/message

Một thoáng chiều quê

Tôi cứ yêu và cứ thương
Tôi cứ đắm say và cứ mãi gói nó trong trái tim bé nhỏ của mình
Tôi vẫn thế – cứ thế – Hoài niệm về những bóng chiều trên mảnh hồn quê.

Một thoáng chiều quê, tản văn của Lê Huyền, giọng đọc Diệu Hương, Kỹ thuật âm thanh Hồ Huy.

Cây gạo bến sông

Tản văn: Cây gạo bến sông của nhà văn Lương Thìn qua giọng đọc nhà thơ Hoàng Anh Tuấn. 

Chiều bến sông trăng lên sớm hơn. Trăng hạ huyền cong như một nét mi, mơ màng trong ánh hoàng hôn buông thật nhanh của ngày cuối xuân đầu hạ.Gió lồng lộng thổi, vẫn còn nghe hơi lạnh phảng phất. Ngã ba sông, vài con đò cũng mải miết lướt đi để về bến cho kịp. Cây gạo đứng trầm tư đón trăng treo một nét vẽ mảnh lên đầu cành.Chiều đang mải mê đi về phía cuối ngày, cây gạo cũng sẫm bóng, lặng lẽ như sắp phải chia tay người bạn vừa gặp lần đầu đã bao lưu luyến.

Người đàn bà trong vũ trường

Bạn tôi như một người đàn ông trầm mặc, có nỗi buồn giấu trong khóe mắt, có niềm vui ngậm vào đôi môi, có vẻ bồi hồi thở vào làn khói. Đêm như con ma đói cồn cào tiếng nhạc, đêm sôi cơ man nồng nàn trái ngang. Người đàn bà trong đêm. Người đàn bà trong vũ trường. Ôi những người đàn bà bóng tối…

Một tản văn của tác giả Hồ Huy qua giọng đọc Minh Hòa.


Đêm đã lên màu. Ngoài kia mưa giông, ngoài kia trăng sao, hương hoa vươn cao, ngoài kia buồn vui, ngoài kia tẻ nhạt. Mặc kệ ngoài kia, vũ trường vui đèn, vũ trường nhen nhạc, vũ trường dìu cả bóng đêm. Tôi còn quên tên, hương tình chưa lên, người đàn bà trong vũ trường đắn đo bóng tối.
Nhạc đập tức ngực, tóc xòa chắn lối, mùi xì gà khét ngọt, mùi bia rơi trào bọt, mùi nước hoa thẽ thọt, mùi cơ thể lõa luề, con chim bay quên đường về, con cá bơi quên đường về, như con hươu con nai ban mai đầm đìa sương mê.
Vũ trường như một thế giới của bóng đêm, nó làm ửng hồng những gương mặt nhợt nhạt, nó làm rạng rỡ những nụ cười tệ bạc, tô xanh tô đỏ lên những bày tay, mắt, môi, chân mày, dìu dặt cơn say.
Đọc bài viết gốc: Người đàn bà trong vũ trường
Minh Hòa

Điều chưa đặt tên

Điều chưa đặt tên – Một tản văn của Lê Minh qua giọng đọc Kim Trang.


Phố đã lên màu trưa, mưa cũng vừa ngớt. Muồng hoàng yến vẫn bung lụa sắc vàng óng ả trong mưa, hàng phượng vỹ bên đường Cổ Ngư đang rũ nước, rì rào, thắp lửa, khi được hong khô bằng cơn gió và những tia nắng chiếu xiên qua lớp bụi mưa còn sót lại. Mặt hồ Tây bỗng xuất hiện một vệt dài, rộng, ngang mặt hồ, nửa hình tròn với rất nhiều màu sắc. Của cam, đỏ, vàng, lam, lục, chàm và tím. Cầu vồng...đúng rồi, là cầu vồng.Xem bài viết gốc

 

Bố chẳng giống ai

Bố chẳng giống ai là một sáng tác của Nguyễn Thanh Xuân hay còn gọi Mộc Nhiên. Tản văn được thể hiện bằng giọng đọc trầm ấm của quản trị viên – nhà văn Lê  Minh. Phần âm nhạc và kỹ thuật âm thanh do Hồ Huy thực hiện.

“Cảm xúc ấy tưởng chừng như có thể hát thành lời, ngân nga thành nhạc và phóng bút thành văn chương ngay tức thì, dù vụng về mà chưa từng hư cấu. Trên thế gian này có biết bao nhiêu là người bố. Nhưng bố của con lại chẳng giống với ai, chẳng lẫn vào đâu, bởi vậy con dễ dàng tìm thấy, dễ dàng nhận ra và giữ được bố mãi mãi cho riêng mình. Con thực sự an tâm vì điều ấy…Đó là những giây phút độc thoại đầy thích thú của tôi khi nghĩ nhiều về bố.”

Send in a voice message: https://anchor.fm/tan-van-hay/message

NGHE NHIỀU

GỢI Ý TỪ BIÊN TẬP