Trang chủ Blog Trang 8

Video Cỏ lau

“Nhưng có một loài hoa tôi không phải thích, không phải ham, không phải hiếu kì… mà là yêu, là thương, là nhớ nhung đắm đuối, là ngậm ngùi, xót xa…, loài hoa ấy, thậm chí nhiều khi nhắc tới, nó bị cắt bỏ hẳn chữ “hoa” vốn là biểu trưng cho cái đẹp, chỉ để lại phần nhỏ nhoi, bình thường, tầm thường, phần hay gắn với thân phận hèn mọn bên mọi cái kiêu sa, gắn với cái nhạt nhoà bên mọi sự lộng lẫy – đó là hoa lau, đó là cỏ lau! Chẳng thế, người xưa đã phân định ranh giới sang hèn “Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi” (Nguyễn Trãi) khi nói về cái mong manh của kiêu sa, sang trọng để được chiều chuộng, nâng niu trong sự tương phản với sức sống mạnh mẽ của cái tầm thường hèn kém dưới chân người để thờ ơ, hờ hững…!”

Và sau tất cả, chúng ta cảm nhận được một tâm hồn đẹp, những rung cảm vi tế tuyệt vời. Viết về cỏ lau như vậy xưa nay hiếm, càng hiếm hơn khi người viết là phụ nữ, làm cho người đọc manh nha cảm thấy mối tương quan của cái đẹp, những vẻ đẹp thân phận…Hồ Huy

 Video được thược hiện bởi Hồ Huy và Minh Hòa ngày 27.10.2024.

Lộc vừng dệt áo cô dâu

Năm đó tôi cưới vào cuối thu, khi sương trắng đã chạy một hơi dài, mà lộc vừng hoa từ lâu đã cạn. Chỉ nhớ tôi đã đi qua mười mấy lần tháng sáu, tháng bảy, mấy trăm con đường người ta trồng lộc vừng làm cảnh, cũng mười mấy mùa chứng kiến hoa rơi dệt áo, dệt rồi chẳng tặng cho ai. Bởi kiếp hoa không dài, người lại không thể chờ nổi một đêm trời lặng gió. Anh trai tôi không đợi được cùng tôi ngắm hoa lộc vừng nở, người tôi thương không đợi được cùng tôi chứng kiến khoảnh khắc lộc vừng tàn. Vế trước buồn diễm lệ, vế sau sầu đa đoan.

Lộc vừng dệt áo cô dâu

Tản văn: Trần Linh
Giọng đọc: Lê Minh
Thiết kế âm thanh và hình ảnh: Hồ Huy

Cái bóng của hoàng hôn

Có những buổi hoàng hôn Hà Thành. Phố đổ lên hương bằng mùi sấu non. Phảng phất dư vị thanh thanh, mát nhẹ gan ruột, như bàn tay cô gái vuốt lên vòm tóc. Trời chiều đổ vào phố cổ, bóng cột cờ chin đỏ những trái tim yêu thương.

Có những buổi hoàng hôn giữa đường quê vàng rơm rạ. Xứ lúa. Thái Bình. Mái tranh rầu rầu. Khói bếp chao
nghiêng bóng mẹ. In hằn lên tường những ngọt bùi thổn thức. Đồng xa. Con trâu trễ nải sáo diều.

Có những hoàng hôn Hải Phòng bến cảng. Những con tàu rúc còi nhấn nhá luồng khơi. Người công nhân tan tầm, buông tay, đánh rơi mặt trời xuống dòng sông Cấm. Rười rượi phù sa.

Có những hoàng hôn thành Vinh. Phượng Hoàng Trung Đô chau mày núi Quyết. Sông Lam cười hiền giấu nỗi buồn lên gác bếp. Ủ những tiếng gươm khua. Hồn bay phách lạc quân thù.

Có những hoàng hôn dấu chân không mỏi. Huế, mượn câu Nam Ai Nam Bằng dẫn dắt hương sen ngan ngát đến nẻo thiên đàng. Ngư phủ băng thuyền xé rách mập mờ đầm phá Tam Giang. Một điệu hò thôi mà mỏi gối sương chùng.

Có những hoàng hôn đi qua Hội An. Lòng chật chội tưởng nhớ những hẹp hòi phố lắng. Ánh đèn lồng dìm cả thinh không, vào chút nắng cuối ngày le lói vắng, trên chiếc Chùa Cầu, trên những vó xưa xe ngựa, phố Hoài, phố nhớ thâm u. Lục lạc tứ bề giục khói bay lên, ấp ủ  đêm thiền.

Có những buổi đón hoàng hôn Đồng Tháp Mười, mặt trời nín sau những cánh chim, đàn ong vò vè giữ tổ, con cá quẫy đành đạch trong lạch, con sâu ngoe nguẩy trong kèn, hương tràm vật ngã những ánh sáng cuối ngày vào đất. Mê man. Bay lên.

Mùa những đêm không ngủ

Mưa tạm ngưng. Gió cũng thưa dần tiếng ào ào quật vào lùm tre trước ngõ và vật vã bụi chuối sau nhà. Đã ngót thêm một ngày tiếng mưa không dứt, tầm tã trắng xoá bốn bề không gian. Mưa xối xả như chưa từng được mưa. Mưa hối hả như sợ chỉ cần ngưng trong chốc lát, ruộng đồng nứt nẻ bấy lâu sẽ nuốt chửng sạch nước đi.

Đúng là mùa hạn kéo dài, những thửa ruộng kêu tanh tách lớp bùn khô, để lại chằng chịt mạng lưới nứt nẻ, há miệng hết sức đợi mỏi mòn một cơn mưa. Và rồi mưa cũng đến! Nhưng mưa dầm dề suốt mười ngày không ngớt. Mấy ngày đầu, những kẽ nứt mềm oặt vui sướng, rồi rã ra, trở lại dạng nguyên sơ ban đầu của bùn đất. Ngót hôm nay, trắng đồng chỉ còn lơ thơ vài khóm tre bụi thấp, chơ vơ và choáng ngợp trước những gì xảy ra xung quanh mình.

Mùa những đêm không ngủ

Tản văn: Nhật Lượng
Giọng đọc: Hồ Nữ Thị
Thiết kế âm thanh và hình ảnh: Hồ Huy

Nụ cười Hà Nội

Phải lâu lắm, tôi mới có dịp trở về Hà Nội vào mùa thu tháng tám. Hà Nội đón tôi bằng nắng cuối hạ sang mùa. Mẹ bảo, mấy nay dịu trời rồi con ạ. Chớm heo may nhưng cũng đủ rộ lên sắc thu.
                           Tôi không sinh ra ở Hà Nội, nhưng người thân chọn Hà Nội để an sinh và lập nghiệp nên điểm đến đầu tiên của tôi bao giờ cũng là Hà Nội mỗi khi có dịp về thăm quê hương. Người ta ví Hà Nội như cô gái tân thời, thay đổi từng ngày, quả thật không sai.

Xuyên suốt các ngả đường từ sân bay vào nội thành, những tòa cao ốc, san sát mọc lên như nấm, trước sự ngỡ ngàng của người lữ khách phương xa. Chỉ sau ba năm tôi quay trở lại, Hà Nội mở rộng hơn, những làn đường vành đai thoáng và dài như đại lộ, từ đó tiếp nối trung chuyển thêm bao nhiêu làn đường đi các ngả. Em trai tôi vừa lái xe, vừa say sưa kể về Hà Nội thay da đổi thịt một cách đầy hãnh tiến. Nào là những dự án của các tập đoàn lớn đang đầu tư vào Hà Nội, nào là doanh nghiệp trong nước đấu thầu, v.v… Thi thoảng cậu đưa tay chỉ dẫn về phía những khu đô thị mới. Những hạ tầng cơ sở hiện đại khép kín trong một quần thể, đang được quy hoạch trong nay mai. Hà Nội phủ đường vành đai bằng những hàng cây xanh mướt.

Tản văn: Trần Thảo Vy
Giọng đọc: Bích Hảo
Thiết kế âm thành và hình ảnh: Hồ Huy

Bãi giữa quê tôi

Có lần tôi đã kể cho người tôi thương nghe về cháo hến. Có lần tôi đã dạy người ấy nấu cháo hến. Cũng có lần tôi gửi hình ảnh bát cháo hến đã chín cho người chú tôi rất trọng. Và lần nào cũng vậy, dư vị cháo hến còn đọng mãi trên môi, trong mắt…

Xa quê, tôi giờ không còn đi bắt hến như ngày đã cũ. Mỗi lần trở về, lặng lòng nhìn, thấy Bãi Giữa sau kỳ xả lũ chỉ còn nhỏ tí, loe hoe cây cối, thấy vạt cát xưa bị người ta khai thác gần hết, nhìn dòng sông đang cố kiết bền bỉ đắp bồi bù lại, không sao nén nổi những rưng rưng…

Măt trăng

Tôi về phố, lòng mang theo cả nỗi niềm hoang vu nơi rừng cao núi thẳm, cất đi nỗi nhớ mắt trăng em vằng vặc giữa rừng già, vào góc khuất thẳm sâu trong trái tim. Bao mùa trăng trôi qua, ánh sáng đèn màu nơi phồn hoa phố thị, cuộc sống ồn ã tất bật, che đi nỗi nhớ ấy. Chỉ khi đến mùa trăng, nhìn lên tầng cao, thấy trăng tròn vành vạnh với ánh sáng mát trong dịu nhẹ, cũng chút không gian thấm thoáng lạnh se se, thì nỗi nhớ em lại mở bừng mắt sáng. Ánh mắt em dưới ánh trăng chiếu rọi và đọng lại trong tôi như bóng núi in xuống khe sâu, như bóng trăng lấp lánh dưới suối ngà.

    • Tản văn: Phạm Tuấn
    • Giọng đọc: Bích Hảo
    • Thiết kế hình ảnh và âm thanh: Hồ Huy

Hoa vườn mẹ

Cho đến hôm qua, khi trận bão Yagi (bão số 3 của năm 2024) vào Việt nam, tràn qua Hà Nội, vòm cây sấu bên cửa sổ nhà tôi oằn vặn trong bão, giàn hoa giấy run rẩy, những cành móng rồng xanh thẫm cũng vật vã trong gió mưa…; lựa khi gió hơi ngớt, tôi lên tum quay đoạn clip ngắn, lưu lại hình ảnh “mảnh vườn” nhỏ bé yếu mềm của tôi tự mình chống chọi với bão tố. Sáng nay, bão tan, trời Hà Nội xanh yên như chưa hề có bão Yagi, tôi lên vườn và bàng hoàng ngắm nhìn chậu cây của mẹ: hai bông hoa móng rồng, mỗi bông sáu cánh dày, cứng cáp, màu vàng nhạt như nắng thu, vừa e ấp vừa kiêu hãnh nép sau vòm lá xanh vẫn còn ướt nước mưa đêm. Tôi ứa nước mắt, thầm gọi: Mẹ ơi!

Tản văn: Hoa vườn mẹ – tác giả Trịnh Thu Tuyết
Lời bình: Những mầm xanh còn mãi – tác giả Mai Nga
Giọng đọc: Bích Hảo
Thiết kế hình ảnh và âm thanh: Hồ Huy

Những hàng thông lặng im

Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!

Phải mất lâu thật lâu tôi mới thoát ra khỏi cảm giác say trong bước chân của người thơ lữ thữ, đến thành phố này, ăn thành phố này, ngủ thành phố này, yêu thành phố này và mắc nợ thành phố này để thấy rằng buổi chiều như một rặng san hô trầm tích…

Tản văn: Hồ Huy
Giọng đọc: Minh Hòa

Miên man cỏ gà

Tôi tựa mình vào dáng chiều, ngắm hoàng hôn dần buông. Phía cuối con đường nhỏ, những đứa trẻ với đôi má bồ quân lựng đỏ, mồ hôi bết dính trên mái tóc màu râu ngô, tay cầm túm cỏ gà xanh mướt. Những nhánh cỏ gà rung rinh trên tay đám trẻ kéo tôi về với tuổi thơ, với những tháng ngày chạy tràn trên cỏ. Những kỷ niệm tưởng đã lãng quên, tưởng đã bị lấp vùi bởi lớp bụi thời gian chợt ùa về nôn nao trong dạ.

Quê tôi đồng bãi mênh mông, hoa cỏ chen đá xanh mướt bốn mùa. Ven suối từng khóm sậy ken dày vào nhau, lá rủ lòng thòng như những chiếc nơ xanh đung đưa theo dòng nước trong leo lẻo. Xuyến chi phủ tràn các bãi đất ven đồi, màu hoa trắng tinh khôi khoe mình trong nắng, cỏ may phất phơ hoa tím cứ mỗi độ thu về lại đung đưa níu bước chân người…Nhưng nhiều nhất có lẽ vẫn là cỏ gà. Thứ cỏ dại với những nhánh thân gầy guộc trông thật mảnh mai, mong manh mà sức sống lại rất mãnh liệt. Từ những đoạn thân gầy như sợi chỉ, những chiếc rễ trắng tinh cứ đua mãi ra bám chặt vào lòng đất. Rễ đua đến đâu cỏ lại phân nhành, sinh nhánh mọc lan ra đến đó. Có khi chỉ mới vài ngày trước còn là một đám cỏ lơ thơ với những nhánh thân gầy loi nhoi vậy mà chỉ sau vài hôm mưa cỏ gà đã lan ra, quấn quýt đan vào nhau. Trông xa, những cánh đồng xanh mượt cỏ gà như tấm chiếu màu ngọc lam chạy tít về phía chân trời. Những tấm chiếu cỏ gà xanh mượt đó là món quà tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng cho đám trẻ mục đồng chúng tôi.

– Một tản văn của tác giả Hồng Vân qua giọng đọc Bích Hảo –

NGHE NHIỀU

GỢI Ý TỪ BIÊN TẬP