Trang chủ Blog Trang 7

Bài thánh ca đó còn nhớ không em

Bài thánh ca đó còn nhớ không em

      • Tác giả: Hồ Huy
      • Biên tập & đọc: Bích Hảo
      • Thiết kế: Hồ Huy

Đêm đang cúi đầu, đêm đang rên xiết, hay đêm chỉ đang âm thầm níu những giọt thời gian, những giọt thời gian ngưng trên tay Chúa? Tiếng chuông một đời hay tiếng chuông muôn đời vẫn thế, là mê man trên những phiến ngà, là nụ hôn trên những môi hoa, hay chỉ là một thứ khắc khoải trong lòng của những con Chiên nơi Chúa? Đêm chưa quên…

Khúc giao mùa lặng lẽ

Buổi sáng thức dậy mở cánh cửa ban công làn gió lạnh thổi tới lan tỏa khắp cả căn phòng, báo hiệu cơn gió mùa về. Cái lạnh không khiến tôi thấy lạnh mà lại thấy rộn ràng và tâm hồn thật thoải mái. Vậy là đông đã quay trở về cùng với cái hanh hao của mùa thu lại làm cho không khí trở nên mát mẻ và tươi mới. Trời hôm nay thật đẹp, không khí thật sảng khoái lại khiến lòng ta rộn ràng mà muốn bước chân xuống phố.

Khúc giao mùa lặng lẽ

Tản văn: Đông Phong 
Giọng đọc: Bích Hảo
Thiết kế: Hồ Huy

Những mùa Đông nồng đượm

“Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em”. Mùa đông như bỏ quên thành phố đơn côi giữa nắng vàng trải miên man trên những phố quen nồng nàn hoa sữa. Choàng tỉnh giấc giữa bộn bề tiếng xe cộ ồn ào vọng lại mà vẫn thấy mình tĩnh lặng đón bình minh, sự tĩnh lặng từ vắng xa một nỗi nhớ chưa gọi thành tên. Mùa đông, thường gợi lên nỗi cô đơn sâu thăm thẳm bởi giá rét và mưa phùn. Mùa đông, thường gợi lên miền lạc lõng giữa nhân gian trong những chiều mưa dầm dề, gió rít qua ô cửa nhỏ màu xanh, như một chấm hy vọng le lói giữa khung trời màu xám xịt.

Tản văn: Những mùa Đông nồng đượm
Tác giả: Cao Phan Long
Đọc và biên tập: Bích Hảo
Thiết kế hình ảnh và âm thanh: Hồ Huy

Hà Nội đâu phải người dưng

Tản văn “Hà Nội đâu phải người dưng” của tác giả Hồ Huy là một minh chứng cho sự kì lạ của tình yêu – một chàng trai của đại dương, năm tháng làm bạn với sóng gió và những cánh chim hải âu phóng khoáng, nhưng chàng trai ấy lại có một trái tim vì lãng mạn mà nhạy cảm, vì nặng tình mà yếu đuối…, “để tình trang trải với muôn nơi” (Tố Hữu), say đắm từ “Sủng Là man dại khèn Mông” tới mê mải cùng “nụ cười Angkor” xứ lạ, lại ngỡ ngàng “Tây Bắc ư, mùa thu gấm vóc những nẻo đường”… Một tâm hồn như Hồ Huy đương nhiên không thể thờ ơ với nơi được coi là biểu trưng cho cái Đẹp, hơn một lần anh đã xao xuyến với Hà Nội, và đã làm lây lan niềm xao xuyến ấy tới tâm hồn những người yêu Hà Nội, dù là Hà Nội cổ kính, êm đềm hay xô bồ, ồn ã…, nhưng với những người yêu Hà Nội thì “Hà Nội đâu phải người dưng”!

– Trịnh Thu Tuyết –

Hà Nội đâu phải người dưng – Tác giả: Hồ Huy, giọng đọc: Bích Hảo.

Trở về cánh đồng của mẹ

Đèn thắp từ chiều, rùng rình sáng trong giá buốt, đêm giao thừa rực lên, trông xa như trăng sao giáng xuống cánh đồng vạn hội, như đất trời điệu người về hoàn cõi, thảo thơm ân nghĩa tình người.

     Lần nào gọi điện cho tôi, mẹ đều hỏi: “Nhà còn gạo ăn không con? Để mẹ gửi lên. Hết gạo phải bảo, đừng mua bên ngoài con ạ, vừa đắt, vừa kém ngon! Nhà mình lúc nào thóc lúa cũng đầy ra đấy. Bây giờ nhiều người bỏ ruộng, đất quê thành ra hoang hóa, không cấy cày thì phí lắm! Mẹ già, nhưng ông trời còn cho sức khỏe thì mẹ vẫn ra đồng…”. Nhà có mỗi vợ chồng với đứa con nhỏ nên gạo thóc dùng đáng là bao.

     Tôi luôn trả lời mẹ thế. Nhưng sau mỗi cuộc điện thoại, lại thấy lòng mình chùng xuống, nghĩ ngợi xa xôi. Mẹ tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, vẫn sớm khuya chăm lo cho khoảnh ruộng đồng xa, để thêm hạt lúa, mớ rau làm quà gửi cho con cháu.

Trở về cánh đồng của mẹ

Tản văn: Đoàn Văn Mật
Giọng đọc: Bích Hảo
Lời bình: Việt Quỳnh
Thiết kế âm thanh và hình ảnh: Hồ Huy

Ký ức đêm hè

Ký ức đêm hè là một tản văn của tác giả Dương Thị. Tác phẩm được chuyển thể Video trên nền tảng Youtube 3 năm trước, vào ngày 25 thg 3, 2021 và được Hồ Huy cover lại trên các nền tảng Podcast của Tản Văn Hay ngày 10 thg 11, 2024. Giọng đọc Diệu Hương.

Những mùa đông đi qua đời tôi

Đời người – theo nghĩa nào đó cũng như sự luân chuyển của Trời Đất: có đủ bốn mùa Xuân – Hạ – Thu – Đông. Tôi thường nghĩ như vậy, và nếu đúng như vậy thì giờ lứa tuổi chúng tôi đang là mùa Thu của cuộc đời.

         Hết Thu rồi sẽ chuyển sang Đông với những tháng ngày dài lạnh lẽo… Chỉ nghĩ đến thôi đã cũng có nhiều người cảm thấy bất an và buồn bã cho đoạn cuối một đời người. Tôi thì không thế, tôi đang tận hưởng một mùa Thu thật đẹp và đón chờ những ngày Đông an bình, thanh thản.
Tôi yêu mùa Đông của Đất Trời vì đã trải qua biết bao mùa Đông trong đời mình với những kỷ niệm ngọt ngào có, cay đắng có…mà không gì làm mình gục ngã được thì há chi phải lo sợ khi thời gian khắc nghiệt nhất của tuổi tác sẽ đến với bất kỳ ai. Giờ ngồi hồi tưởng lại những mùa Đông xa lắc xa lơ của quá khứ, tôi thường mỉm cười vì những điều ký ức mang lại đều rất đáng yêu, đáng trân trọng mà không ảm đạm thê lương đến nỗi nhiều lần phải phát khóc như ngày xưa…

Những mùa đông đi qua đời tôi

Tản văn: Nguyễn Minh Nguyệt
Giọng đọc: Trần Thủy
Video: Hồ Huy

Măng đắng cuối mùa

Măng đắng cuối mùa là một tản văn của tác giả Kiều Duy Khánh qua giọng đọc Diệu Hương. Bản thu này được Hồ Huy cover lại từ bản phát hành trên Youtube 30 thg 8, 2021.

Hình như măng đắng rất kỵ hoặc cũng có thể là rất hợp với âm thanh. Tiếng sấm đầu mùa gọi thức trong măng vị đắng, tiếng ve sớm hè nhắc nhở sự kết thúc thân phận măng đắng để vụt lớn lên thành cây tre. Măng đắng có sớm nhất trong các loại măng. Ở những ngọn núi cao quanh năm có sương trắng là nơi măng đắng mọc. Những dải sương đặc quánh buổi sớm, màn sương mỏng manh cuối chiều luôn giữ mát cho rừng và nuôi lớn những mầm măng.Kiều Duy Khánh

Nhớ quê từ dải khói đốt đồng

Cánh đồng lúa gặt vãn, sắc vàng chanh mênh mang của lúa chín ngày nào giờ chuyển thành màu xám nhạt của đồng đất rạ rơm, hòa với nền trời bàng bạc đầu đông, gợi lên trong tôi nỗi man mác nhớ quê khi chạy xe qua cánh đồng heo may lồng lộng. Vài đám đốt đồng khói trắng toả ra, vấn vít bay lên như dải lụa mềm màu trắng đục, quẩn quyện mãi bờ ruộng như luyến tiếc rồi mới chịu theo gió bay đi, như nỗi nhớ tuổi thơ cứ cuộn xoáy trong tôi.

Tản văn: Phạm Tuấn
Giọng đọc: Bích Hảo
Thiết kế âm thanh và hình ảnh: Hồ Huy

Quà của biển

     Anh bảo, mùa này bàng vuông vừa kết nhụy, anh không có trái bàng nào để tặng em…Trong ba lô người về từ đảo thường có những món quà quen thuộc của biển. Những cụm san hô mảnh như một nhánh cây, trắng ngà ngọc tưởng chừng như trong veo, những con ốc biển đủ hình thù, kích cỡ, những viên đá nhỏ được sóng và thời gian mài giũa, trên đó ghi nắn nót dòng chữ theo phong cách thư pháp. Những trái bàng vuông như búp tay con trẻ… đẹp giản dị vô cùng. 

Nhưng trong ba lô của em từ đảo về còn có những món quà không giống ai. Anh có biết không, nó chiếm một góc rất lớn cả theo nghĩa không gian, cả theo nghĩa tâm hồn. Nó hiện hữu và không hiện hữu, hữu hình và vô hình. Nó làm em nhung nhớ, day dứt khôn nguôi.

Quà của biển

Tản văn: Việt Hải
Giọng đọc: Bích Hảo
Thiết kế âm thanh và hình ảnh: Hồ Huy

NGHE NHIỀU

GỢI Ý TỪ BIÊN TẬP