Một sớm dạo bước ven sông, chợt nhìn cây cầu quen thuộc ẩn hiện trong màn sương trắng mỏng mảnh, bỗng thấy thương cây cầu biết bao. Cầu ơi, bao năm rồi cầu trơ gan cùng tuế nguyệt,
Trưa hè hôm nay, nắng lại cháy đỏ cả chùm phượng, mây trời dường như cũng ngưng lặng, chẳng buồn trôi mình giữa thênh thang. Tôi về nhà, lại tưởng mình bé lại như là thơ ấu, khẽ nằm dài đưa tay bắt tìm hoa nắng trên hiên nhà, lại thấy ba miệt mài chăm chút bên khóm mai cúc và khóm xương rồng.