Tôi biết kể từ đâu bây giờ, tôi biết thở từ đâu bây giờ, hãy cứ là một đứa vô danh nắm tay con ma rừng đi tìm nữ thần mặt trời, đi tìm lời ru, đi tìm ai là Chapi.
Một sớm dạo bước ven sông, chợt nhìn cây cầu quen thuộc ẩn hiện trong màn sương trắng mỏng mảnh, bỗng thấy thương cây cầu biết bao. Cầu ơi, bao năm rồi cầu trơ gan cùng tuế nguyệt,