Ấy là lần đầu bước chân đến ngõ Tạm Thương trong một sớm mùa Xuân lây phây mưa bụi, không gian bảng lảng sương mờ giăng kín. Dường như ngõ Tạm Thương vẫn còn ngái ngủ, đang trầm vào hơi thở. Bóng thời gian sẫm màu in lên ngõ nhỏ, tôi ngỡ mình cảm nhận được những trầm tích yêu thương.
Trong tiếng gió mơn man của sóng biển, trong tiếng rì rào xô bờ đá giữa loang loáng ánh trăng, tôi bỗng dưng sởn sụa gai ốc một lời ru xa xăm. “Ơ…hớ…ơ ơ ơ… Hoàng Sa trời đất mênh mông. Người đi thì có mà không thấy về…ơ…hớ…ơ ơ ơ”.
Phút cuối êm đềm
Một tản văn của nhà giáo Trịnh Thu Tuyết - quản trị viên diễn đàn Tản Văn Hay.
Biên tập và đọc: Bích Hảo
Thiết kế âm thanh và hình...