Khi nghe tôi nói bác là người níu kéo chút hồn quê mà giờ đã gần như mai một, ông cười khà rồi lại tiếp tục bước. Bỗng dưng hình ảnh ông tôi ngồi dưới bóng mát của cây xoài trong vườn vót nan tre với điếu thuốc lá quấn bằng giấy trễ bên môi cứ chờn vờn đâu đó lúc ông bác vừa đi khỏi. Rồi đây bao nhiêu thứ sẽ chỉ còn lại trong nỗi nhớ của những con người quê khi cuộc sống cứ trôi dần về trước. Trăng đã lên nhưng chiều vẫn chưa đi hết. Đã lâu lắm rồi tôi mới được đắm mình trong cảm xúc quê nên cứ muốn mở hết tất cả các giác quan để hồn quê thổn thức. Ta đã già? Quê đã già? hay phố hóa lòng ta? Những câu hỏi cứ xoay vần tôi cũng không biết trả lời như thế nào đi nữa. Thứ mà ta không thể níu kéo đó là thời gian và thứ mà thời gian không thể xóa nhòa đi được là hồn quê. Nó vẫn còn đâu đó để rồi một ngày ta lại nghe lòng rạo rực

Đọc bài viết gốc: Hồn quê