Thỉnh thoảng, có dịp về quê, tôi cũng qua thăm giếng Vừng. Nhưng chính tôi cũng ngồi buồn mà “khóc tuổi thơ bay”. Mạch nguồn dịu ngọt lặng lẽ âm thầm như giếng Vừng thương nhớ…
Tôi bước qua tuổi thanh xuân tươi đẹp đã mười sáu năm, nhưng mỗi khi có dịp chạy ngang những cung đường quen thuộc, bao nhiêu ký ức của thời hoa mộng lại ùa về.
Ngày mai, ngày kia, những ngày con chim rừng chìa ra tiếng hót, những ngày Gầu Tào, những ngày đàn môi, những ngày khèn lên man điệu lứa đôi, những ngày câu hát giao duyên cũng quyến luyến tớ dày…