Mỗi mùa thu, tôi lại hạnh phúc “nếm” những giấc mơ ngọt ngào trong từng trái hồng. Hồng da tre, đặc sản của mùa thu xứ Trà quê tôi có vỏ xanh mỏng như tơ, mịn như má em bé.
Tôi hát không phải vì mình hát hay, mà vì trong từng giai điệu, tôi thấy lại chính mình, mềm mại, biết ơn, còn đủ yêu thương để sống tiếp giữa một cuộc đời nhiều mất mát.
Không hiểu sao mỗi lần nhìn ngắm lại cảnh tượng này tôi cứ mơ màng bóng dáng đàn bà như những dòng phù sa lặng lẽ thơm vào đất, nhiệt thành xanh vào cây rồi bất chợt đỏ thắm những cánh buồm cửa biển. Phù du không phải là phù sa…