Trong khoảnh khắc nhìn bóng ngựa Takhi lẫn vào đường chân trời, tôi chợt hiểu ra rằng, tự do không phải là một đích đến, mà là một cuộc phục sinh của tâm hồn.
Ngồi bên cửa sổ, ngắm những hạt mưa lăn dài trên ô kính, tôi lắng nghe tiếng rì rầm thân thuộc trên mái tôn. Mưa tí tách, từng giọt vẽ những vòng tròn lan ra mặt sân, rồi tan biến như những hoài niệm.
Cha tôi không dạy tôi nhiều về những khuông nhạc, cũng không nói với tôi nhiều về những giọt mồ hôi. Nhưng cha đã dạy cho tôi cách lặng im để yêu thương.